Câu chuyện anh chia sẻ trên mạng xã hội mới đây đã thu hút hàng chục ý kiến tranh luận trái chiều.

Theo anh Huy, cách đây 10 năm, anh mua một căn hộ hơn 80 m² ở khu ven đô với giá 2,3 tỷ đồng. Khi đó, tổng thu nhập hai vợ chồng khoảng 30 triệu đồng mỗi tháng, việc sở hữu một căn hộ đầy đủ tiện ích được xem là bước tiến lớn.

“Mua được nhà chung cư lúc đó là thành công rồi. An ninh, có thang máy, có khu vui chơi, tôi nghĩ như vậy là đủ cho một gia đình trẻ”, anh Huy kể.

Một thập kỷ trôi qua, giá căn hộ của anh tăng lên gần 7 tỷ đồng. Nhiều bạn bè gọi đó là “khoản đầu tư trúng đậm”. Nhưng đúng thời điểm giá lên cao, anh Huy lại quyết định bán và chuyển xuống nhà mặt đất. “Mọi người đều hỏi tôi sao không giữ thêm vài năm nữa, nhưng thực sự tôi không bán vì tiền”, anh nói.

Theo anh Huy, càng ở lâu, những bất tiện của chung cư càng bộc lộ rõ. Giờ cao điểm, chờ thang máy 10–15 phút là chuyện bình thường. Phí quản lý tăng dần theo năm, từ 6.000 đồng lên hơn 15.000 đồng/m². Tiện ích quảng cáo nhiều nhưng sử dụng thực tế hạn chế: hồ bơi quá tải, khu sinh hoạt chung nhanh xuống cấp.

“Giá căn hộ tăng rất nhanh, nhưng chất lượng sống thì không tăng theo, thậm chí giảm. Diện tích không đổi, thang máy vẫn chậm, cư dân thì ngày càng đông”, anh A chia sẻ.

Ảnh minh họa

Không chỉ riêng anh Huy, chị Bình (38 tuổi, Hà Nội) cũng từng “chạy khỏi” chung cư dù mới mua chưa lâu. Chị Bình từng sống gần 10 năm trong nhà mặt đất ở khu nội thành, chịu đựng tiếng karaoke, rác thải và cảnh sinh hoạt lộn xộn trong hẻm nhỏ. Năm 2023, chị bán nhà được 4 tỷ đồng, mua một căn hộ chung cư khoảng 70 m² với giá 4,5 tỷ đồng, kỳ vọng “sống văn minh và yên tĩnh hơn”.

“Những tháng đầu rất ổn, tôi nghĩ mình đã chọn đúng. Nhưng càng ở lâu, tôi càng thấy mệt”, chị B nói. Tiếng ồn từ tầng trên, nước tưới cây chảy xuống ban công, tàn thuốc rơi từ trên cao… là những chuyện xảy ra thường xuyên. “Những thứ rất nhỏ, nhưng lặp đi lặp lại khiến mình căng thẳng”.

Trong khi đó, anh Cường (35 tuổi, kỹ sư công nghệ) lại có trải nghiệm hoàn toàn ngược lại. Anh sống trong một chung cư tầm trung ở khu vực vệ tinh, căn hộ chỉ khoảng 65 m², giá mua chưa tới 2,5 tỷ đồng. “Ở đây sau 22 giờ gần như im lặng. Trẻ con chơi ở khu sinh hoạt chung, không chạy nhảy trong nhà. Cư dân tôn trọng nhau”, anh Cường cho biết.

Theo anh, yếu tố quyết định không nằm ở chung cư hay nhà mặt đất, mà ở cộng đồng cư dân và cách vận hành. “Chung cư không tốt hay xấu, quan trọng là nó được quản lý thế nào và ai đang sống ở đó”.

Thực tế thị trường cho thấy, trong bối cảnh giá chung cư tại nhiều khu vực tiệm cận, thậm chí vượt giá nhà đất, người mua ngày càng thận trọng hơn. Xu hướng “mua bằng mọi giá” đã chững lại. Thay vào đó, người mua ở thực bắt đầu đặt câu hỏi: liệu nơi mình sống có thực sự phù hợp với nhu cầu dài hạn?

Từ những câu chuyện trên có thể thấy, cuộc tranh luận “ở chung cư hay nhà mặt đất” đang dần nhường chỗ cho một cách tiếp cận thực tế hơn. Thay vì cố tìm câu trả lời chung cho tất cả, nhiều người bắt đầu chọn “chỗ ở tốt nhất trong khả năng tài chính”.

Giới phân tích cho rằng, sai lầm phổ biến là cố gắng kết hợp cả hai mục tiêu “ở” và “đầu tư” trong cùng một tài sản. Khi mua để ở, yếu tố quan trọng nhất là sự thuận tiện, riêng tư và phù hợp với nhịp sống. Khi mua để đầu tư, thanh khoản và dòng tiền mới là điều cần ưu tiên. Việc nhập nhằng hai mục tiêu dễ khiến người mua rơi vào trạng thái không thoải mái khi ở, mà cũng khó xoay xở khi cần bán.

Nhìn rộng hơn, nhà ở – dù là chung cư hay nhà mặt đất – cũng chỉ là một phương tiện. Giá trị thật sự không nằm ở việc tài sản tăng bao nhiêu phần trăm, mà ở việc người sống trong đó có thấy dễ chịu hay không. Bạn có thể sở hữu một căn hộ tiền tỷ, nhưng không thể mua được sự tôn trọng từ hàng xóm. Bạn có thể ở tầng 1 hay tầng 30, nhưng nếu xung quanh là một cộng đồng văn minh, nơi đó mới đáng sống.

Trong bối cảnh thị trường ngày càng phân hóa, lựa chọn khôn ngoan không phải là chạy theo xu hướng, mà là hiểu rõ mình cần gì, có thể chi bao nhiêu và chấp nhận đánh đổi đến đâu. Khi đó, chung cư hay nhà mặt đất không còn là cuộc so sánh hơn – thua, mà chỉ đơn giản là một quyết định phù hợp với từng người, từng giai đoạn.

Quan điểm của bạn về việc này thế nào?