VN-Index đóng cửa quanh 1.817 điểm, tăng hơn 67 điểm trong tuần. Nghe qua là quá đẹp, lại còn là tuần hồi phục thứ 4 liên tiếp. Nhưng nếu bạn nhìn kỹ danh mục của mình hoặc hỏi vài người xung quanh, sẽ thấy một câu trả lời quen thuộc:
👉 thị trường tăng, nhưng không phải ai cũng được hưởng.
Cú kéo chủ yếu vẫn đến từ nhóm trụ, đặc biệt là họ Vin. Riêng VIC kéo gần 63 điểm, VHM thêm gần 14 điểm – gần như “gánh team”. Trong khi đó phần còn lại thì phân hóa mạnh, nhiều nhóm ngành chỉ lình xình hoặc điều chỉnh.
Nói thật, cảm giác giống một trận bóng mà vài ngôi sao ghi bàn, còn cả đội thì đá cầm chừng.
Nhưng thứ khiến mình chú ý nhất tuần qua lại không nằm ở bảng điện 👇
Mà nằm ở… ĐHĐCĐ.
Bình thường mình đọc đại hội cổ đông để xem kế hoạch, lợi nhuận, chiến lược. Nhưng năm nay đọc một loạt xong lại thấy một điểm rất khác:
👉 các Chủ tịch nói về cổ phiếu nhiều hơn bình thường. Không vòng vèo, né tránh mà nói rất thẳng.
Không phải kiểu PR cho đẹp, mà là:
- Người thì trấn an
- Người thì thừa nhận khó khăn
- Người thì khuyên cổ đông mua mạnh cổ phiếu
- Người thì… đặt cược danh dự
Ấn tượng nhất với mình là câu chuyện ở Kinh Bắc.
Sáng 18/4, Chủ tịch Đặng Thành Tâm nói thẳng với cổ đông chuyện bị call margin, bị bán giải chấp. Nghe xong khá “chạm”:
“Chúng tôi cũng xin chia sẻ, chia buồn với một số cổ đông đã vất vả nhưng lại bị call margin, bị bán giải chấp, dẫn đến thiệt hại".
Theo ông Tâm, Kinh Bắc là doanh nghiệp có độ mở lớn, phụ thuộc nhiều vào dòng vốn đầu tư nước ngoài và hoạt động xuất khẩu của khách hàng trong khu công nghiệp. Vì vậy, cổ phiếu rất nhạy cảm với các biến động quốc tế. Mỗi một diễn biến như vậy đều tác động trực tiếp đến thị trường, trong đó có cổ phiếu KBC.
"Tuy nhiên, các cổ đông cũng cần rút kinh nghiệm. Qua nhiều lần như vậy thì chúng ta nên bình tĩnh hơn, không nên hoảng loạn. Thực tế cho thấy khi thị trường biến động, nếu bán tháo thì càng bán giá càng giảm, càng giảm thì lại càng hoảng loạn. Đây là vòng xoáy rất nguy hiểm của thị trường và những người hoảng loạn thường là những người chịu thiệt hại nhiều nhất…. Do đó, chúng tôi rất chia sẻ và thấy xót xa khi có những cổ đông vì lo lắng mà bán ra ở thời điểm không phù hợp", Chủ tịch Kinh Bắc nói.
Trước đó 1 ngày, câu chuyện ở HAGL lại mang màu sắc hoàn toàn khác.
Tại Đại hội, cổ đông bày tỏ quan tâm đến động thái mua cổ phiếu của lãnh đạo doanh nghiệp trong bối cảnh giá HAG biến động. Chia sẻ thẳng thắn, ông Đức cho biết đã mua vào 4 triệu cổ phiếu và có thể tiếp tục mua thêm trong thời gian tới. “Biết đâu lần sau tôi mua thêm 5 triệu nữa. Đây là lần tôi mua nhiều nhất, vì thực sự không còn nhiều cơ hội”, ông nói.
Theo Chủ tịch HAGL, việc giá cổ phiếu giảm khiến nhiều cổ đông lo ngại, nhưng với ông đây lại là cơ hội tích lũy. “Thị trường biến động, có thể nhà đầu tư chưa tin HAGL, còn tôi thì nhìn thấy cơ hội nên cứ có là mua ”, ông chia sẻ.
Về lời khuyên dành cho cổ đông nhỏ trong trung hạn, ông Đức giữ quan điểm nhất quán: “Ai có tiền thì cứ mua giống tôi. Nếu 1–2 năm nữa mà lỗ thì cứ kêu tôi ra mà chửi. Tôi không cam kết mua lại cổ phiếu, nhưng cam kết nếu lỗ thì cứ kêu tôi”.
Đọc đến đây mình bật cười nhẹ.
Không phải vì tin hay không tin, mà vì hiếm khi thấy lãnh đạo doanh nghiệp nói kiểu… “đời” như vậy trên sân khấu đại hội.
Ở FPT, câu chuyện lại mang màu sắc khác – điềm tĩnh hơn nhưng cũng không kém phần đáng suy nghĩ.
Cổ phiếu giảm mạnh: ~23% từ đầu năm, gần 44% từ đỉnh. Một con số mà nói thật, cầm hàng mà không “hoảng” là khó.
Tại đại hội, chia sẻ với cổ đông, ông Trương Gia Bình, Chủ tịch FPT cho biết, ban lãnh đạo hiểu rõ cảm giác của nhà đầu tư khi tài sản bị ảnh hưởng và những kỳ vọng chưa được đáp ứng trong ngắn hạn.
Dù vậy, người đứng đầu FPT vẫn nhấn mạnh: “Với FPT, chúng tôi nghĩ rằng FPT thật sự đang tái sinh” và bày tỏ niềm tin trong vòng 5–10 năm tới, doanh nghiệp sẽ làm chủ các công nghệ lõi của quốc gia và vươn lên sánh vai với các tập đoàn chuyển đổi số, AI hàng đầu thế giới.
Nghe thì có vẻ “vĩ mô”, nhưng đặt trong bối cảnh cổ phiếu giảm sâu, mình thấy nó giống một lời trấn an dài hạn hơn là một lời giải thích ngắn hạn.
Còn OCB là case khiến mình… gật gù nhiều nhất.
Tại đại hội được tổ chức sáng 15/4, cổ đông hỏi đúng cái ai cũng nghĩ: sao ngân hàng hoạt động cốt lõi ổn mà giá cổ phiếu cứ quanh quẩn vùng 11.000 đồng, nhìn mà sốt ruột? Thậm chí còn đang nằm nhóm thấp trong ngành.
Và câu trả lời của Chủ tịch Trịnh Văn Tuấn nghe xong kiểu… gật gù nhưng cũng hơi chạnh lòng:
👉 Cổ phiếu giao dịch vùng giá thấp bởi tỷ suất sinh lời trên vốn chưa quay lại mức 20-25% như trước khi niêm yết.
Ngày xưa, trước khi niêm yết (2021), ROE của OCB từng ở mức 20–25% – con số mà dân đầu tư nghe là thấy “có mùi tiền”. Còn bây giờ? Thấp hơn đáng kể.
Ông Tuấn nói thẳng luôn: ngân hàng ghi nhận sổ sách minh bạch, không “tô vẽ”, nên số liệu phản ánh đúng thực tế. Hiểu nôm na: làm tốt nhưng chưa đủ “ngon” để thị trường trả giá cao.
Nghe xong mình kiểu: đúng là thị trường không cảm tính, chỉ nhìn hiệu quả.
Tóm lại
Thị trường lúc này không thiếu câu chuyện, cũng không thiếu kỳ vọng nhưng thứ còn thiếu… là sự đồng thuận. Chỉ số có thể đi lên nhờ một vài “đầu kéo”, nhưng niềm tin thì không thể kéo kiểu đó. Và khi niềm tin chưa lan tỏa
👉 người phải lên tiếng nhiều nhất… lại là lãnh đạo doanh nghiệp.
Không còn chỉ nói về tương lai, mà phải nói cả về hiện tại – về giá cổ phiếu, về cảm xúc cổ đông, về những khoản lỗ đang hiện hữu.
Nó cho mình một tín hiệu khá rõ: Thị trường đang trong vùng rất “nhạy cảm” – nơi mà giá có thể tăng, nhưng niềm tin thì vẫn cần thời gian để quay lại.
👉 VN - Index có thể xanh nhờ trụ, nhưng muốn “xanh thật” thì phải chờ… niềm tin quay lại đủ rộng.